• Bản văn: Ông Hoàng Mười  

    Văn Hoàng Mười

    Cành hồng thấp thoáng trăng thanh

    Nghệ An có Đức Thánh Minh ra đời
    Gươm thiêng chống đất chỉ trời
    Đánh Đông, dẹp Bắc việc ngoài binh nhung
    Thanh xuân một đấng anh hùng
    Tài danh nổi tiếng khắp vùng trời Nam
    Hai vai nặng gánh cương thường
    Sông Lam sóng cả, buồm dương một chèo
    Dựng nền đức Thuấn, nhân Nghiêu
    Sóng yên bể lặng sớm chiều thảnh thơi
    Khi Bích Động, lúc Bồng Lai
    Non nhân nước trí mọi nơi ra vào
    Cỏ hoa hớn hở đón chào
    Nhớ xưa Lưu Nguyễn lạc vào thiên thai
    Trời Nam có Đứe Hoàng Mười
    Phong tư nhất mực tuyệt vời không hai
    Nền chí dũng bậc thiên tài
    Văn thao - võ lược, tư trời thông minh
    Tiêu dao di dưỡng tính tình
    Thơ tiên một túi, Phật kinh trăm tờ
    Khi phong nguyệt lúc bi từ
    Khi xem hoa nở, khi chờ trăng trong
    Khi Thiếu Lĩnh, lúc non Bồng
    Cành cây mắc võng, lòng sông thả thuyền
    Người thành thị khách lâm tuyền
    Nam thanh - nữ tú mình quyền bóng sang
    Phong quang đẹp ý Đức Hoàng
    Khác nào Thu cúc - Xuân lan tới tuần
    Xiết bao bể ái nguồn ân
    Ban tài, tiếp lộc, thi nhân, thi từ
    Các đằng thuận gió xuân đưa
    Xui lòng quân tử đề thơ hảo cầu
    Năm ba đồng tử theo hầu
    Trâm hoa cài tóc, nhiễu tàu vắt vai
    Phong hoa tuyết nguyệt đượm mùi
    Dâng câu thiên bảo chúc lời huệ phong
    Trần duyên chưa chút được lòng
    Đường mây sớm trở xe hồng Thượng Thiên
    Nghê thường hội nghị Quần Tiên
    Nghe tin Người đến thiên duyên chạnh lòng
    Năm mây hội yến trùng phùng
    Xin người soi tỏ tấc lòng gió trăng
    Cầu Ô muốn bắc sông Ngân
    Ngồi trong cung Quảng đêm xuân mơ mường
    Bóng trăng soi tỏ canh trường
    Đã cam tấc dạ tuyết sương cùng người
    Thủy tiên dìu dặt đón mời
    Bấy lâu khao khát đầy vơi sao đành
    Bể đào lên tới ngàn xanh
    Đường tiên cảnh cũ nặng tình nước non
    Trúc xinh, cô Quế cũng giòn
    Phù dung yểu điệu, mẫu đơn não nùng
    Ngày ngày lên núi ngóng trông
    Đỏ hai khóe hạnh đợi mong Đức Hoàng
    Nhớ xưa hẹn ngọc thề vàng
    Mừng ngày thấy mặt Đức Hoàng tới nơi
    Lên núi rồi lại xuống đồi
    Dưới trăng luống những đứng ngồi ngẩn ngơ
    Vào rừng hái lá đề thơ
    Cậy đôi cánh nhạn tin đưa tới Người
    Cõi trần mở tiệc mừng vui
    Đông về nhớ Đức Hoàng Mười giáng sinh
    Rượu đào kính chúc Thánh minh
    Phong hoa, tuyết nguyệt phẩm bình mấy chương
    Ngẫm câu thế sự vô thường
    Tấc son mượn nước cành dương tưới nhuần
    Vắng người vắng cả mùa Xuân
    Nhớ người vì nước, vì dân, vì đời
    Thế gian nhớ miệng Hoàng cười
    Nhớ khăn Hoàng chít, nhớ lời truyền ban
    Khi Phố Cát, lúc Đồi Ngang
    Nón kinh vó ngựa, dặm ngàn tiêu dao
    Đường đường cung kiếm anh hào
    Túi thơ, bầu rượu sớm chiều sênh sang
    Hèo hoa chảy hội Tiên Hương
    Chấm đồng, nhận lính khắp miền Đông - Tây
    Khi nương gió lúc cưỡi mây
    Khi rung cánh ngọc, khi lay chuông vàng
    Hoàng về gối xếp ai mang
    Hèo hoa ai vác, ngựa Hoàng ai trông
    Lệnh truyền Cô Quế, Cô Hồng
    Hèo hoa, gối xếp đèn lồng tay mang
    Lan Lan, Huệ Huệ xếp hàng
    Gióng yên, dắt ngựa lên đàng vân du
    Thuyền rồng thấp thoáng chèo đua
    Bạn Tiên bẻ lái rước Hoàng về Nghệ An.






    Ý kiến của bạn






    Tin bài cùng loại


    |mantico|

    • Yahoo :

       

      Phone : 0926919990

     

    Quảng cáo