• Bản văn : Cô bé Suối Ngang  

     

    Bản 1:

    Tác giả Phạm Văn Kiêm

    Sưu tầm: Phúc Yên

     

    Đồn vui náo nức tưng bừng

    Rủ nhau bái yết cảnh rừng Suối Ngang

    Suối trong nước bạc rừng vàng

    Non xanh giãi bóng trăng ngàn thông reo

    Đỉnh non thác dội lưng đèo

    Có Cô Bé Suối sớm chiều vào ra

    Suối Ngang chính quán quê nhà

    Danh lam cổ tích một tòa Sơn Trang

    Trước lầu cây táo vắt ngang

    Có đường dẫn tới bản làng đông vui

    Cơm lam, lúa mạch, sắn đồi

    Tay Cô giáo hòa cho đời ấm no

    Nhân dân lập miếu lên thờ

    Nhớ Tiên Cô Bé nghìn xưa còn truyền

    Non cao in dấu cờ tiên

    Trăng thanh gió mát đua thuyền chèo chơi

    Quanh co thuyền ngược bè xuôi

    Khi lên Phố Vị, khi chơi Đồi Nghè

    Men đồi bên suối, bên khe

    Chèo lên Đồng Mỏ, chèo về Chín Tư

    Suối Lân, Quan Giám, các tòa

    Khi lên xứ Lạng chơi chùa Tam Thanh

    Chùa Tiên cho chí Chùa Thành

    Kiệt Cùng cổ tích anh linh muôn đời

    Đồng Đăng hoa quả tốt tươi

    Lên vùng biên giới dẹp loài xâm lăng

    Cứu người vì nước vì dân

    Giận phường tham nhũng, giận quân lọc lừa

    Giận phường sảo trá điêu ngoa

    Dối trẻ lừa già, nghĩ chuyện đảo điên

    Thương ai hiếu thuận thảo hiền

    Thương người hữu đức, hữu duyên, hữu tình

    Nhớ Người nhớ cả rừng xanh

    Nhớ cây táo ngọt, nhớ cành vắt ngang

    Người đi dưới bóng trăng ngàn

    Lẵng hoa đủng đỉnh bên mình sườn túi dao

    Người đi cỏ đón hoa chào

    Người về bách điểu sớm chiều ca vang

    Người khơi bể bạc rừng vàng

    Đem cho trăm họ giàu sang đời đời

    Thế gian ghi nhớ ơn Người

    Nhớ Cô Bé Suối miệng cười xinh xinh

    Gà rừng điểm mõ tụng kinh

    Nai chầu, hổ phục, rắn linh khấu đầu

    Hổ lang bách điểu quy chầu

    Vượn dâng trái ngọt hồng đào ngát hương

    Nghe lời đồng khấn cô thương

    Cô đi tấu đối sơn trang các tòa

    Nhớ Cô quẩy lẵng hái trà

    Nhớ Cô quẩy lẵng hái hoa trên đồi

    Nhớ Cô hái quả đeo gùi

    Nhớ Cô hái thuốc cứu người trần gian.

    Nhớ Cô vượt suối băng ngàn

    Lên vùng Bố Hạ, lại sang Cầu Gồ

    Cam sành, quýt ngọt thơm tho

    Chợ Đồn - Yên Thế, về chùa Tây Thiên

    Mộc Châu, Tuần Giáo, Điện Biên

    Chơi thôi Cô lại về miền phương Nam

    Thương người cố cuốc tha hương

    Thương người đứng ngã ba đương bơ vơ

    Thương ai chín hẹn, mười chờ

    Sẩy chân một bước xa cơ một thời

    Con đầu thành kính ai ơi

    Long vân mở hội có người có ta

    Kính thành mấy khúc văn ca

    Tâm hương giãi tỏ trước tòa Sơn Trang

     

    Bản 2: Dị bản

    Sưu tầm và chỉnh soạn: Phúc Yên

     

    Ai lên tới Lạng Sơn châu thổ

    Hỏi thăm đền Cô Bé nơi nao

    Hỏi ra phố Vị đi vào

    Non xanh mắc võng cây giao giữa rừng

    Đồn vui nô nức tưng bừng

    Rủ nhau bái yết cửa rừng suối ngang

    Suối trong nước bạc rừng vàng

    non xanh dãi bóng trăng ngàn thông reo

    Đỉnh non thác dội lưng đèo

    Có tiên cô bé sớm chiều vào ra

    Suối Ngang chính quán quê nhà

    Danh lam cổ tích một toà sơn trang

    Trước lầu cây táo vắt ngang

    Có đường dẫn tới bản làng đông vui

    Ngô khoai lúa mạch sắn đồi

    Tay cô giáo hoá cho đời ấm no

    Nhân dân lập miếu lên thờ

    Nhớ tiên cô bé ngàn xưa còn truyền

    Non cao in dấu cờ tiên

    trăng thanh gió mát đua thuyền chèo chơi

    Mênh mông thuyền ngược bè xuôi

    Khi chơi phố vị lúc sang đồi chè

    ven rừng ven suối ven khe

    Khi lên Đồng Mỏ khi về chín tư

    Suối Lân , Quan Giám các toà

    Khi lên xứ Lạng chơi chùa tam thanh

    Chùa Tiên cho chí Chùa Thành

    Kiệt Cùng cổ tích anh linh muôn đời

    Đồng Đăng hoa quả tốt tươi

    Lên vùng biên giới dẹp loài xâm lăng

    Cô ghét ngưòi ăn nói lăng nhăng

    Trước sau hai dạ gió trăng tờ mờ

    Ghét người ăn nói quanh co

    Nói lời báng nhạo cô hành cho thẫn thờ

    Làm cho nay ngẩn mai ngơ

    Sớm thẫn chiều thờ lòng dạ mang mang

    Tội rằng chẳng biết phép Cô Ngàn

    Phải mau sửa lễ tôn nhang phụng thờ

    Kẻo rằng số kiếp quanh co

    Căn đồng số lính phải lo trình đồng

    Làm tôi một dạ một lòng

    Thành tâm kêu tới cửa rừng Suối Ngang

    Trước lầu rừng cấm trông sang

    Có một cây táo vắt ngang cửa đền

    Châu cung phụng sự trang nghiêm

    Mồng hai tháng chín quần tiên thượng lầu

    Đêm thanh vắng xà chầu hổ phục

    Lúc thanh nhàn tùng cúc trúc mai

    Tiên cô đội nón đi hài

    Đàn then cô gảy điệu vui tính tình

    Nhớ người nhớ cả rừng xanh

    Nhớ cây táo ngọt nhớ cành vắt ngang

    Người đi dưới ánh trăng ngàn

    Lẵng hoa đủng đỉnh bên mình túi dao

    Ngưòi ơi cỏ đón hoa chào

    Người về,bách điểu sớm chiều ca vang

    Tay khơi bể bạc rừng vàng

    Đem cho trăm họ giàu sang đời đời

    Thế gian ghi nhớ ơn ngưòi

    Nhớ tiên cô bé miệng cười xinh xinh

    Gà rừng điểm mõ tụng kinh

    Long chầu hổ phục xà tinh khấu đầu

    Hổ lang , bách điểu quy đầu

    Vượn dâng trái ngọt hồng đào ngát hưong

    Nghe lời đồng khấn cô thưong

    Cô đi tấu đối sơn trang các toà

    Công Đồng Bắc lệ vào ra

    Tiên cô hầu cận Mẫu bà Suối ngang

    Lấy dây mắc võng giữa ngàn

    Ai qua chạm võng cô làm khốn thay

    Biết ra thời tới kêu ngay

    Cô cho nước suối lá cây khỏi liền

    Cứu người dở dại dở điên

    Hiếu thuận thảo hiền cô mới độ cho

    Cô bảo rằng các ghế đừng lo

    Lộc cô vô số trên kho thượng ngàn

    Xin đừng nay nắng mai mưa

    Đừng như bầy Nhện giăng tơ mấy lần

    Đền thờ cô rào rạt hoa tươi

    Dưới khe nước chẩy , con cá bơi giữa dòng

    Cỏ cây bát ngát trùng trùng điệp điệp

    Ông Hổ gọi đàn gầm thét đêm thâu

    Tiếng chim rừng ríu rít gọi nhau

    Cô bé đứng ở bên lầu ngắm trăng

    Lầu Ngũ Phượng một mình cô chải chuốt

    Nước gương trong , giắt lưọc cài trâm

    Cung thỉnh mời cô bé giáng lâm

    Chúng tâm lễ vật chứng tâm cho thanh đồng

     

     

     

     







    Ý kiến của bạn






    Tin bài cùng loại


    |mantico|

    • Yahoo :

       

      Phone : 0926919990

     

    Quảng cáo