• Văn cô bé Minh Lương  

    Văn cô bé Minh Lương
    -----------------------------

     

    Vầng nhật nguyệt soi đường chính đạo

     

    Lượng càn khôn xét kẻ ngay gian

     

    Nhớ xưa Lăng Quán-Tuyên Quang

     

    Minh Lương lại có cô ngàn Thiên Y

     

    Bầu tiên dược thần kỳ đẩu số

     

    Đoá phù dung đương độ tốt tươi

     

    Thanh tân sắc nước hương trời

     

    Đã trong hiếu kính lại ngoài cần chuyên

     

    Đôi thung huyên ngày thường nâng giấc
    Ví cho bằng vàng ngọc báu gia
    Tảo tần nội trợ tề gia
    Lên non hái thuốc về nhà luyện đan
    Phù tiên dược thần kì cứu thế
    Đất Tuyên Quang già trẻ đội ơn
    Ơn người như núi như non
    Trọn đời giữ tấm lòng son vì đời
    Bao cơn vận đổi sao dời
    Cô lánh bụi trần về cõi hư không
    Nhân dân kỉ niệm nhớ công
    Minh Lương thú cảnh non bồng thiên thai
    Tiên cô bé trấn miền Bắc Cái
    kẻ ngựoc ngựoc xuôi qua lại cúc cung
    Núi Giùm điệp điệp trùng trùng
    Suối trong uốn khúc đồi thông rườm rà
    Đêm thanh bỗng hiện ra bẻ lái
    Mặt nước xanh thẳng lối tay chèo
    tiếng cười khúc khích hò reo
    Mảng cô xuôi ngược sớm chiều lênh đênh
    vượt suối khe rừng tre rừng trúc
    Cá bạc vàng uốn khúc long lanh
    Minh Lương cảnh trí hữu tình
    Tiên Cô chèo lái lênh đênh trước đền
    mảng chở khách hữu duyên hữu phúc
    Mảng chở người trong lúc gian nan
    Mảng cô chở thuốc trên ngàn
    Mảng cô cứu kẻ cơ hàn tai ương
    Mảng chở khách lên đường chính đạo
    Mảng chở người cảm mạo phong sương
    Cứu ngưòi thoát khỏi tai ương
    Độ người lên rẫy khai nương bắc cầu
    Vai nặng trĩu gánh bầu tiên dược
    Túi Hoa Đà luyện nước linh đan
    Thảnh thơi gió núi mưa ngàn
    Minh Lương chính trực cương thường hiếu trung
    Giận những kẻ thoát lòng bội hứa
    Giận những loài tà quỷ yêu ma
    Thương người hiếu kính mẹ cha
    Thương người vì nước vì nhà vì dân
    Điểm sắc son kiệm cần liêm chính
    Điểm tô cho nước Việt dài lâu
    Lời cô ghi nhớ làm đầu
    Cải tà quy chính để mau tốt lành
    Tiên cô bé Minh Lương giáng thế
    Lời cô như nước bể sáng soi
    Dù cho vận đổi sao dời
    Lời cô vẫn tỏ muôn đời chẳng phai
    Gương cô để cho đời soi mãi
    Chữ Minh Lương ghi lại sử xanh
    Nhang thơm dãi tấm lòng thành
    thỉnh tiên cô bé ngàn xanh ngự về
    Cô về xá lỗi xá mê
    Non thiêng nước độc bốn bề rừng thông
    Thỉnh cô trắc giáng từ trung
    Khuông phù đệ tử thiên xuân thọ trường
     






    Ý kiến của bạn




    Tin bài cùng loại


    |mantico|

    • Yahoo :

       

      Phone : 0926919990

     

    Quảng cáo